[H]truyện ngắn:Mùa đã qua



 
Trang ChínhTrang Chính  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
News & Announcements
  • Gallery & Others
Trang ChínhTrang Chính  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  


[H]truyện ngắn:Mùa đã quaXem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
November 20th 2012, 10:20 pm
avatar
[Thành viên] - RikikudoLoveTukimiri


Tổng số bài gửi : 674
Số lần được cảm ơn. : 91
Join date : 22/04/2011
Age : 25
Đến từ : HaNam Province

Bài gửiTiêu đề: [H]truyện ngắn:Mùa đã qua
Xem lý lịch thành viên

Nội Dung Bài Viết:
<<<----------------------------->>>

Chỉ cần tình yêu tồn tại, thì ngay cả thời gian cũng không còn quan trọng nữa.

Nắng cuối thu. Gió cuốn thổi những chiếc lá bay xào xạc. Linh nhẹ nhàng bước chậm trên con phố quen thuộc. Thoang thoảng một mùi hương hoa sữa thơm dìu dịu. Linh hít một hơi sâu, chắc có lẽ đây là ngày cuối cùng hoặc lâu lắm nữa nó đi bên cạnh Sơn như thế này. Ngày mai, Sơn sẽ đi Anh, và tất nhiên, Linh là người ở lại. Linh không trách Sơn, cũng không giận dỗi hay tiếc nuối gì cả… Nó tôn trọng mọi quyết định và lựa chọn của Sơn…

_Nè! Ngày mai chắc chắn Linh phải tiễn tớ ra sân bay đó!

_Thế là cậu xui tớ bùng buổi học đó à? Hi. Tớ hứa!

_Sẽ nhớ Vinh đầy nắng gió và những cơn mưa dài!

_ Thế không nhớ tớ à? Hic!

_Có chứ! Chúng ta sẽ liên lạc qua mail mà, mỗi ngày tớ sẽ online YM chat với Linh, Sơn hứa!

_Không phải hứa đâu, làm sao mà Sơn có thể quên Linh được chứ! Hi.

_Ừ! Linh cũng thế, đúng không?

Linh không trả lời, nó im lặng bước cạnh Sơn, nhè nhẹ hít thở cái mùi hoa sữa ngọt ngào… Sơn là bạn thân nhất của nó hơn ba năm nay, tuy hai đứa không học cùng lớp, trường hay gần nhà nhau nhưng tình bạn còn thân hơn cả như thế. Hai đứa quen nhau trong một buổi học thêm, chẳng biết ma xui quỷ hờn gì mà Linh lại quay sang bắt chuyện với một tên con trai chẳng quen biết gì đang cặm cụi làm bài. Nhìn cậu ta ngố ngố với cặp kính đi-ốp dày cộm khiến Linh bật cười không thể tả.

_Ê! Bạn ơi?

_Cậu hỏi tớ à?

_Ừ! Cậu tên gì vậy? làm quen nha! Tớ tên Linh! Học trường Lê Lợi, còn cậu?

_Ờ! Tớ tên Sơn, học chuyên Toán Phan!

_Thế chắc là khủng lắm nhỉ?

_Cũng không giỏi lắm đâu, Lê Lợi cũng là một trường có tiếng trong thành phố mà!!!

_Dù sao thì cũng không bằng chuyên Phan, nhất lại là chuyên Toán…

_À mà cậu học lớp A mấy Lê Lợi đó?

_A1!! Cậu học chuyên Toán biết “An xoẹt” không?

_Ừ, bạn đó là lớp trưởng lớp mình, hôm trước được học bổng sáng tạo trẻ đây!

_Thế à, thằng đó là bạn gần nhà mình đó…

Đó là tường tận đầy đủ câu chuyện thao thao bất tuyệt giữa hai đứa mới quen biết, sau đó thì Linh và Sơn ngồi cạnh nhau mỗi buổi học thêm, rồi có số điện thoại, nhắn tin, gọi điện, đi uống trà sữa… vân vân và vân vân… rồi trở thành bạn thân lúc nào không biết. Tính Linh thì chả dịu dàng là mấy nếu như không nói là rất hung dữ, song với bố mẹ lại là một cô nàng thục nữ chính hiệu khi ở nhà: nấu ăn ngon, nhà cửa sạch sẽ, đan lát khéo léo… Còn Sơn thì nhẹ nhàng nhưng người ta hay nói “im ỉm giết chết voi”, Sơn học khủng nhất nhì chuyên Toán, tiếng Anh đủ để nói chuyện lưu loát với người bản địa, bóng đá thì tuyệt vời với cương vị thủ môn (cho dù cận tới 3 độ!!!), vân vân. Thế đó, đôi khi mấy đứa lớp Linh biết Sơn lại ngạc nhiên vì sao hai đứa này có thể chơi thân với nhau như vậy.

_Linh này!!! – Sơn nói làm cắt ngang dòng suy nghĩ của Linh.

_Ừ! Có chuyện gì vậy?

_Sơn muốn làm quà chia tay một người… người mà Sơn thích.

_Á!!! Ai vậy??? Ai vậy??? – Linh á lên ngạc nhiên, ai vậy nhỉ, cô bạn hỏi dồn dập Sơn.

_Bí mật, là người Sơn thích, Linh giúp Sơn nhé!

_Phải nói ai mới chịu giúp, mà không tặng quà cho cô bạn thân này hả???

_Quà cậu có riêng cho cậu chọn mà, giúp tớ nhé, bây giờ đi siêu thị đi, cậu chọn giúp mình, nhé!

_Được thôi, đến đó mình cũng chọn luôn!!! Hehe.

_Ừ, được thôi…

Linh ngồi lên xe Sơn, ngồi sau Sơn, nó lại ngân nga một đoạn nhạc quen thuộc của Train: “Hey soul sister, ain’t that mister mister on the radio, stereo the way you more…” tâm trạng cô bé rối bời, một cách nhẹ nhàng, ừ, thì là Sơn đã có bạn gái, người Sơn thích, thì sao chứ, sao lòng nó thoáng buồn thế nhỉ??? có phải… không không, Linh lắc đầu lia lịa, nó xua tan cái ý nghĩ trong đầu bằng cách hát to hơn và cố nghĩ về vấn đề khác…

_Linh nè, cậu nghĩ nếu như tớ đi du học, bạn ấy có chờ tớ không nhỉ?

_Cũng không chắc, nếu như cậu ấy thực sự thích cậu!

_Thế à, không chắc à… – giọng Sơn yếu dần đi rồi im bặt, Linh không đáp lại, vu vơ nhìn lên những tán hoa sữa, gió lại thổi nhẹ qua, hương hoa sữa lại phảng vào sống mũi, nồng nàn, như cái cảm xúc của nó…

Khu tạp hóa đồ dùng nhiều thứ thật xinh xắn và thích thú, Linh cầm nhiều thứ lên mân mê rồi bỏ xuống một cách nhẹ nhàng, còn Sơn thì bỏ mặc Linh, cậu đi lung tung, rồi thích thú nhìn cái chuông gió đang kêu leng keng trên cao, Linh chạy lại, chỉ chỉ vào chiếc chuông gió:

_Tặng tớ cái đó nhé!

_Cái chuông gió này á??

_Ừ.

_Nhưng mà tớ lỡ có ý định mua nó rồi, cậu chọn cái khác đi!

_Ứ thèm, tớ thích cái này cơ!! Đi mà, cậu mua cho cậu ấy cái khác cũng được!!!

_Nhưng tớ… thôi… cậu chọn cái khác đi, hay cuốn sổ này cũng được, hình con gấu nè, cậu thích gấu lắm mà!!

_Một câu cuối: cậu có mua cho tớ không?

_Linh à… không!

Linh ném con gấu bông nhỏ trên tay xuông rồi hét lớn:

_Ba năm qua tớ là gì trong cậu???

Không kịp để Sơn ú ớ một câu thì Linh đã chạy biến đi, để mặc Sơn giữa ngổn ngang những cảm xúc khó tả.

Linh chạy ra khỏi siêu thị, nó vừa đi vừa khóc, khóc không nấc, không sụt sùi, khóc mà chỉ thấy mỗi nước mắt rơi dài, nó buồn, bởi vì nó tự thấy mình chả là gì trong cậu bạn mà nó xem là thân suốt ba năm cả, nó cứ đi cứ đi mà không biết có người đang tìm nó, lo lắng đuổi theo nó.

Sơn dọn lại bàn học, chỉ còn hơn hai chục tiếng nữa là cậu sẽ đáp máy bay ra Hà Nội, rồi Luân Đôn… chắc chắn là rất rất lâu nữa cậu mới trở về nơi này. Chợt điện thoại reo lên, là tin nhắn của An, thằng bạn bí thư: “Linh nhờ tau nhắn với mày là mai trường nó có tổ chức câu lạc bộ, nó làm phó chủ tịch nên không thể vắng mặt được, nên… mày cũng biết rồi đó.”

Sơn không reply lại, mà cậu vội vàng mặc quần áo lại, ôm cái hộp quà màu xanh dương trên bàn rồi chạy xuống nhà, chỉ kịp nói với bố hai câu cụt lủn là con đi ra ngoài đường một xíu rồi cậu phóng xe đạp vụt đi.

Sơn đến nhà Linh khi trời tối muộn, đi vội quá mà Sơn quên mang theo điện thoại, làm sao đây, muộn rồi… nhưng…

_Linhhhhhhhhhhh ơi!!!

Sơn hét lớn, ngước đầu lên cửa sổ tầng hai, nơi có chùm hoa tigon hồng đang khoe sắc, tìm vội dáng người nhỏ nhắn.

_Cậu hét nhỏ thôi!!!

Từ sau lưng Sơn, Linh nói nhẹ nhàng. Sơn giật mình ngoảnh lại:

_Sao cậu lại ở ngoài này, sao lúc chiều cậu chạy đi mà không đợi tớ, lần sau không được như thế nữa nhé!!!

_Có lần sau nữa à?? Cậu đến đây làm gì thế, lại hét to nữa, cậu không biết làm như thế tớ sẽ bị mẹ nạt à?

_Tớ, tớ… Linh nè, đây là quà của tớ!

_Nếu là cái chuông gió, thì tớ không nhận đâu, còn đây là quà của tớ tặng cậu, mai tớ không thể đi tiễn cậu được, cậu đi may mắn nhé, ba năm không quá dài để quên một người đâu…

_Đừng mở quà bây giờ, tí hãy mở nhé… không sao đâu, ba năm đó, tớ sẽ tập nhớ và tập quên đi cái quên.

_Thế à, nếu cậu làm được, hẹn gặp lại cậu vào một mùa nào đó…

_Tớ về nhé, tạm biệt, nhớ mở quà đó, cảm ơn vì món quà này của cậu!!!

_Ừ, đi về cẩn thận…

Rồi Sơn quay đi, Linh lặng nhìn cái dáng người ấy đi trên vỉa hè, dưới những tán hoa sữa, chợt Linh hét lên:

_Sơn ơi!!!

Sơn quay lại:

_Gì thế?

_Tớ… à… chúc cậu đi may mắn và vui vẻ nhé!!!

_Ừ…

Đến cái giây phút cuối cùng này, Linh vội vàng nhận ra nó đã thích cậu bạn thân của mình tự lúc nào, đến khi cậu ấy đi xa và bảo có bạn gái thì Linh đã thấy mình thực sự thay đổi, nhưng cũng vào giây phút này, Linh cũng không thể nói lên một câu: tớ thích cậu với Sơn, nó thấy mình sao mà nhút nhát quá. Nhưng thôi, lỡ may nói ra, mọi thứ sẽ như bọt biển thì sao?

Nó mở hộp quà màu xanh dương ra một cách cẩn thận, là cái chuông gió màu vàng rơm và một tấm thiệp tím ngắt, Linh muốn nổi giận, nhưng rồi, nó mở tấm thiệp ra, và đọc, và nước mắt tuôn trào, cũng với những tiếng nấc nghẹn ngào…

“Đến cái giây phút này, giây phút cuối tớ chuẩn bị rời xa cậu, tớ vẫn cảm thấy mình là một đứa thật ngốc, thật hèn khi… tớ nhận ra tớ đã thích cậu tồi, nhưng lại không dám nói, tớ đâu có bạn gái nào, chỉ có một thôi… Vì thế, nếu có thể chờ tớ, hãy trả lời tớ nhé!”

8h sáng.

_Sơn, vào đi con, máy bay báo bay rồi!!! – Tiếng mẹ nói làm Sơn giật mình suýt làm rơi cái điện thoại trên tay…

_Dạ!! con sắp vào rồi mẹ!!!

_Thôi, vào luôn nào, đưa điện thoại đây cho mẹ!

_Một tí thôi mà mẹ!

_Con có biết không ai chờ mình cả không? Nhanh lên, đi vào!!!

Sơn đành buồn bã đi vào, ừ, ba năm không quá dài để quên một người, chắc rồi, Linh không trả lời nó…

Bước chân chầm chậm vào khu vực cách li, chợt điện thoại rung lên, Sơn vội vàng mở tin nhắn: “Sẽ không bao giờ quên, nên sẽ không tập nhớ. P/s: tớ cũng thế, chờ ngày cậu về.”

Máy bay đã cất cánh rồi, một người ở lại, còn người kia chuẩn bị cho một chuyến đi dài, rồi họ sẽ lại về với nhau mà…


_________________

TĐH2 - K5 2010-2014
Hiếu==| | | ==๑۩۞۩๑----- ♥♥Hiếu♥Bích♥♥™ -----๑۩۞۩๑==| | |==Bích
Thấy hay thì THANK cho cái


Chiều buồn ngồi xé 500
Xé nhầm năm chục buồn ơi là buồn Crying or Very sad

Wondering? Between numerrous of waves and storm . only dream winged by diligence can be fly Nghiện game

Copy đường link dưới đây gửi đến nick yahoo bạn bè!



[H]truyện ngắn:Mùa đã qua

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rỏ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.
-Nếu chèn smilies có vấn đề thì bấm A/a trên phải khung viết bài
YÊU CẦU VIẾT TIẾNG VIỆT CÓ DẤU

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: GIẢI TRÍ :: CHUYỆN VUI CƯỜI-
/* Số lượt truy cập */